đinh guốc

đinh guốc

Người thợ đóng một chiếc đinh guốc vào móng ngựa.

Định nghĩa
  1. Danh từ:
    • Đinh dùng để đóng vào guốc: "đinh guốc" loại đinh nhỏ, đầu rộng hoặc mũi nhọn, được thiết kế để gắn chặt các bộ phận của guốc (giày dép bằng gỗ hoặc chất liệu cứng) lại với nhau, hoặc để gia cố đế guốc.
    • Đinh dùng trong nghề làm guốc: Cụ thể, đây chiếc đinh chuyên dụng trong việc chế tác hoặc sửa chữa guốc, giúp giữ cố định các miếng gỗ hoặc phần đế.
dụ sử dụng
  • (Người thợ sử dụng loại đinh này để cố định quai guốc vào phần thân.)
  • (Loại đinh này đã bị oxy hóa do thời gian dài tiếp xúc với môi trường.)
Các cách sử dụng nâng cao
  • "đóng đinh guốc": hành động dùng đinh guốc để lắp ráp hoặc sửa chữa guốc.

    • Anh ấy đóng đinh guốc rất khéo, guốc bền lâu. (Anh ấy thực hiện việc đóng đinh guốc một cách điêu luyện, giúp guốc chắc chắn.)
  • "đầu đinh guốc": phần đầu của đinh guốc, thường hình tròn hoặc dẹt để dễ đóng.

    • Đầu đinh guốc nên được làm phẳng để tránh gây đau chân. (Phần đầu đinh cần được mài phẳng để không làm tổn thương bàn chân người mang.)
Biến thể từ gần giống
  • Đinh (danh từ): vật nhọn bằng kim loại dùng để gắn kết hoặc treo đồ.

    • Đinh thường được làm bằng thép hoặc sắt. (Đinh công cụ phổ biến trong xây dựng thủ công.)
  • Guốc (danh từ): giày dép làm bằng gỗ hoặc chất liệu cứng, thường đế dày.

    • Guốc gỗ được dùng phổ biếnvùng nông thôn. (Guốc loại dép truyền thốngnhiều nền văn hóa.)
Từ đồng nghĩa
  • Đinh guốc gỗ: đinh dùng riêng cho guốc làm từ gỗ.
  • Đinh đế guốc: đinh chuyên dụng để gắn đế guốc.
Thành ngữ liên quan
  • "đinh guốc mòn": ám chỉ sự kỹ, lỗi thời hoặc đã qua sử dụng lâu.
    • Đôi guốc này chỉ còn vài cái đinh guốc mòn. (Đôi guốc đã xuống cấp, chỉ còn sót lại vài chiếc đinh .)